Lâm Vũ hấp tấp lên xe đi tìm Quỳnh Chi. Có rất nhiều điều mà anh muốn biết. Hàng trăm câu hỏi về Quỳnh Chi hiện lên trong đầu anh, tuy vậy, anh vẫn muốn tìm ra sự thực, dù nó có nghiệt ngã như thế nào!
Những chuyện tình lãng mạn, cảm động sâu sắc được viết thành Truyện Ngôn Tình. Mời các bạn cùng cập nhật hàng tuần những Truyện Ngắn hay nhất về ái tình
Có quá nhiều biến động lớn làm đổi thay tính cách của Lâm Vũ. Việc anh ngẫu nhiên nhìn thấy Quỳnh Chi lần rốt cuộc trong vóc dáng của bà bầu với niềm vui mua đồ cho trẻ lọt lòng tại một cửa hàng xống áo trên phố đã khiến Lâm Vũ thật sự tin rằng Quỳnh Chi không hề yêu mình, cô ấy đã tìm được bờ bến hạnh phúc mới. Cái tên Quỳnh Chi làm anh muốn cố quên nhưng vẫn đau lòng mỗi khi nhớ tới.
Cái tên Quỳnh Chi làm anh muốn cố quên nhưng vẫn đau lòng mỗi khi nhớ tới. Ảnh minh hoạ
Cuộc hôn nhân vỡ vạc với Thanh Ngọc càng làm Lâm Vũ nản với cái gọi là hôn nhân và tình ái. Ngay từ đầu, ở hai con người bọn họ đã có sự khác biệt. Thanh Ngọc điệu đà, luôn đòi hỏi Lâm Vũ phải tiến xa hơn nữa, con Lâm Vũ, anh chỉ muốn làm tốt vài trò của một vị Giám đốc công ty, một thương nhân chứ không hề muốn "lấn sân" vào con đường ngoại giao, chính trị vốn dĩ đầy biến động phức tạp. Thanh Ngọc không đồng ý với điều đó. Với cô, Lâm Vũ phải vươn đến một cái gì đó cao xa hơn chứ không phải cứ giậm chân mãi ở một vị trí như thế. Cái "mỏ vàng" mà Thanh Ngọc kì vọng thì ra chỉ là một "mỏ sắt" hoen gỉ. Họ chia tay nhau chóng vánh chỉ sau khi hôn phối có hơn một năm. Một kết cuộc tuồng như được báo trước cho một cuộc hôn nhân không tình ái. Dù gì thì Lâm Vũ cũng thấy đớn đau bởi thêm một lần nữa anh nhận ra mình cô độc giữa cuộc thế này. Thanh Ngọc ra đi, gia đình Thanh Ngọc rút vốn, cộng với những tin đồn Lâm Vũ không phải là con trai ruột của bà Như Nguyệt và ông Tùng Lâm càng làm anh thêm nản, muốn bỏ bễ hết thảy.
Một chiều như chơi ngày, nhìn thấy bộ dạng say sỉn của con trai, bà Như Nguyệt tát mạnh vào con trai mình, rồi kéo con trai vào phòng rưng rưng nước mắt:
- Mày phụ công sinh thành và nuôi dưỡng của bác mẹ. Nhìn lại bộ dạng mày xem, râu, tóc thế kia, có ra con người nữa không?
- Con xin lỗi mẹ! Con sẽ bình tâm lại, chỉ vì... Lâm Vũ nhìn bà Như Nguyệt, ánh mắt anh đỏ hoe như muốn khóc.
- Chỉ vì cái tin đồn anh không phải là con cái nhà này, hay vì vợ anh bỏ anh theo người khác? Nếu vì vợ anh bỏ anh theo người khác mà anh đổ đốn thế này thì nó bỏ anh là đúng. Còn vì chuyện kia thì anh xem đây này...
Bà Như Nguyệt vừa nói vừa đưa cho Lâm Vũ xem giấy xét nghiệm ADN chứng minh anh và ông Tùng Lâm chồng bà đích thực là cha con. Bà còn dự kiến sáng ngày hôm sau sẽ ban bố tớ giấy xét nghiệm này với cả công ty, để giảm sự phản đối của một số cổ đông là họ hàng trong công ty bà, nhất là vợ chồng người em ông Tùng Lâm đang ra sức ép buộc ông bà nhường quyền thừa kế cho con trai họ chứ không phải người ngoài nếu Lâm Vũ thật sự là con nuôi.
Nhìn tờ giấy, Lâm Vũ reo lên sung sướng: - Con biết mà, con là con của cha mẹ mà! Nhưng sao lại có cái tin đồn quỷ quái kia hả mẹ?
Câu hỏi của Lâm Vũ làm bà Như Nguyệt băn khoăn, chưa biết phải giải đáp anh ra sao. rút cuộc, bà cũng kể cho Lâm Vũ nghe về câu chuyện can dự đến thế cục anh, câu chuyện mà bà không bao giờ muốn nói ra. Bà định coi đó là bí ẩn suốt đời bà bởi bà không muốn làm thương tổn Quang Vũ. Hơn nữa, bà cũng vì ích gia đình bởi nếu biết trước sự thật này thì chắc chắn Lâm Vũ sẽ không bao giờ lấy Thanh Ngọc mà lúc ấy nếu gia đình Thanh Ngọc rút vốn thì công ty của gia đình bà sẽ điêu đứng. Nhưng giờ nhìn con trai mình như vậy bà tự hỏi phải chăng mình đã sai? Suy nghĩ đắn đó, suốt mấy ngày rốt cuộc bà mới có quyết định nói vơ sự thật cho Lâm Vũ biết.
Ngày ấy, bà Như Nguyệt mang thai đôi nhưng đến ngày gần sinh bà mới được bác sĩ thông tin bà bị vôi hoá, tích trữ thai nhi ở mang bà thai, phải mổ sớm. Ca mổ khá thành công nhưng các thầy thuốc chỉ cứu được Lâm Vũ, em gái anh tử vong vài phút sau đó. đớn đau hơn, các bác sĩ còn thông báo cho bà biết bà khó có thể mang thai thêm lần nữa. Lâm Vũ còn sống nhưng thể trạng của anh cũng khá yếu ớt, nếu không chú ý coi sóc thì anh có thể ra đi bất kì lúc nào. liên tục những nối đau làm bà Như Nguyệt muốn sụp đổ. Cùng lúc đó, tiếng khóc của một bé trai bị bỏ rơi trong bệnh viện làm ông Tùng Lâm chú ý. Các bác sĩ nói sản phụ bỏ ngay đi khi vừa sinh xong. Không hiểu do "trời xui đất khiến" thế nào mà đứa bé bị bỏ rơi đó lại có những nét rất giống Lâm Vũ. Giống một cách bất thần như tạo hoá muốn như thế! Ông Tùng Lâm không muốn vợ mình khổ cực thêm nên ông quyết định nhận nuôi thêm đứa trẻ đó. Vì đứa bé ra đời trước con trai ông chừng nửa ngày nên ông cho nó làm anh. Cũng do duyên ngẫu nhiên, từ khi nhận nuôi thêm đứa trẻ đó, chính là Quang Vũ thì sức khoẻ của Lâm Vũ khá lên rất nhiều.
Lâm Vũ rời phòng để mẹ mình nghỉ ngơi vì bà đã khóc quá nhiều khi kể lại câu chuyện năm xưa. té ra anh và Quang Vũ không phải là anh em trai nhưng cha mẹ anh đã thật sự coi Quang Vũ như một người con trong gia đình, bản thân anh cũng luôn coi Quang Vũ là anh trai. Chắc trên trời khi biết chuyện Quang Vũ cũng sẽ hiểu cho bác mẹ anh, những người đã cất công nuôi dưỡng anh từ ngày bé. Nhắc đến Quang Vũ, Lâm Vũ tâm tưởng của Lâm Vũ lại nhớ đến Quỳnh Chi. Họ chẳng phải là anh em cật ruột, về cơ bản anh có thể thành thân với Quỳnh Chi, giá mà anh biết sự thực này sớm hơn, giá mà Quỳnh Chi dành một góc trong trái tim của cô ấy cho anh, giá mà...
---*----*------
Lâm Vũ lái xe dạo quanh thành phố. Một ngày mới rồi khá dài với anh. Anh muốn nhất thời thoát khỏi cái bầu không khí ngột ngạt mấy ngày qua để ngày mai anh sẽ đứng lên, vững bước chèo lái sờ soạng. Anh hít thở luồng gió trong sạch đang tràn vào ngực mình mà thấy khoan khoái hơn. Lâm Vũ dừng xe, đứng tựa vào đường rút từ trong bao ra một điếu thuốc. Sự cô đơn nhưng ngày vừa rồi không chỉ làm anh tìm đến rượu mạnh còn làm anh thêm một nếp "chết người" nữa là hút thuốc. Lâm Vũ rút điện thoại định gọi cho cậu bạn thân của anh. Anh định mời cậu ta một chầu bia bởi lúc anh suýt vấp ngã thì chỉ có người bạn thân từ thuở còn trung học ấy sát cánh bên anh.
Bất giác, Lâm Vũ nhìn sang vỉa hè rồi nhận ra Thái Viễn đang cùng một cô gái "tay trong tay" bước đi khá hạnh phúc. Đã ba năm trôi qua, Thái Viễn nhìn phong độ hơn nhưng hình ảnh của anh ta, cái người đã cướp mất Quỳnh Chi khỏi anh, trong Suy nghĩ của anh, làm cho Lâm Vũ không bao giờ quên nên anh dễ dàng nhận ra. vì sao anh ta lại không đi cùng Quỳnh Chi nhỉ? Quỳnh Chi, em bỏ anh để rồi chọn một người đàn ông bợt như vậy sao? Quả báo! Lâm Vũ muốn coi như mình chưa hề nhìn thấy gì nhưng ý nghĩ về Quỳnh Chi cứ thôi thúc anh đuổi theo Thái Viễn.
- Thái Viễn! Cậu đứng lại cho tôi!
Thái Viễn hơi bất thần khi có người gọi tên mình. tuy vậy, anh vẫn chưa hình dung ra kẻ đứng trước mặt mình là đối tượng nào. Chưa kịp thốt lên câu nào, Thái Viễn đã bị Lâm Vũ túm chặt cổ, đấm thẳng vào mặt:
- Cậu đối với Quỳnh Chi như thế này hả? Quỳnh Chi yêu cậu, quyết lấy cậu mà cậu lại bắt nhân tình hả? Hay cậu đã bỏ rơi cô ấy để chạy theo cô gái này? Lâm Vũ vừa nói vừa chỉ thẳng vào cô gái bên cạnh.
- Ra là vì Quỳnh Chi. Có lẽ anh hiểu lầm điều gì đấy thì phải. Tôi sẽ nói cho anh nghe mọi chuyện. kiên cố anh phải xin lỗi tôi về cú đấm mới rồi. May mà có nhân tình chưa cưới của tôi ở đây, không thì anh chết với tôi! Nói đến đây, Thái Viễn đã nhớ ra con người đang đối diện với mình. Thái Viễn hơi choáng bởi cú đấm mới rồi, đầu anh còn hơi chảy máu.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét